Tìm về nguyên thủy âm nhạc acoustic

Đã có một thời cứ vào mỗi buổi tối, khi những ánh đèn đường trong thành phố đã sáng lên rực rỡ, tôi lại dắt xe ra khỏi nhà đi đến phòng trà quen thuộc để thưởng thức acoustic. Nói ghiền thì không hẳn như vậy nhưng nếu không được nghe acoustic thì lại cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Nhất là khi thời đại của Âm nhạc Điện tử đang lên ngôi như bây giờ.

Một tách cafe nóng, một giai điệu acoustic thân quen, tiếng đàn guitar bập bùng cùng giọng hát nhấn nhá, mỗi người ở đây đến thưởng thức acoustic mỗi buổi tối, dường như tất cả đều có chung tâm trạng đó là để cho những dòng cảm xúc được trôi đi một cách tự nhiên, thoải mái sau 1 ngày bận rộn với bộn bề công việc, xóa tan đi những lo toan sau mỗi tiếng nhịp phách và tiếng vỗ tay.

Những phòng trà nhạc sống như thế này thường rất đông khách, hầu như cũng chỉ toàn chơi acoustic, bởi vì không gian nhỏ hẹp và khách đến nghe acoustic cũng thuộc đủ thành phần, đủ gu, đủ kiểu. Nhạc acoustic thì không khó để chiều lòng cũng không kén người nghe và cũng không nhiều thiết bị cồng kềnh. Một ban nhạc acoustic thường chỉ gồm 3 - 4 người, chơi những nhạc cụ cơ bản như guitar thùng, piano, shaker, cajon, trống hoặc đôi khi thậm chí chỉ duy nhất 1 người chơi, có thể vừa đàn, vừa hát, vừa gõ .

Sự mộc mạc, chân thật, giản dị chính là bản chất của acoustic. Nói acoustic là thể loại nhạc bình dân cũng đúng, vì ở bất kỳ nơi đâu, bất kỳ khi nào, người chơi chỉ cần 1 cây đàn và những hiểu biết về kiến thức nhạc lý cơ bản là đã có thể làm nên những giai điệu âm nhạc của riêng mình với một bộ óc ưa sáng tạo. Nhưng đôi khi nói acoustic là thứ nhạc “sành” cũng không sai, bởi vì thể loại nhạc này không hề nhận sự hỗ trợ nào từ các thiết bị điện tử, chính giọng hát và cảm xúc của người thể hiện là yếu tố quyết định đến sự thành công, hay thất bại của nhạc phẩm đó.

Acoustic cũng không yêu cầu phô giọng, không đòi hỏi những kỹ thuật luyến láy quá cầu kì, điêu luyện. Acoustic là “mộc”, vì vậy người thể hiện nên hát thật “mộc”, giọng hát phải thật cảm xúc, ngọt ngào và sâu lắng. Không ai nhớ được chính xác là acoustic đã được ra đời từ lúc nào, nhưng thật ngạc nhiên là thể loại âm nhạc chỉ sử dụng những nhạc cụ nguyên bản thô sơ lại manh nha xuất hiện sau khi thế giới đã nhàm chán, đau đầu vì những loại nhạc cụ điện tử như như đàn guitar điện, đàn organ điện hay đàn violon điện … Và bất ngờ hơn khi những người chơi acoustic đầu tiên lại chính là những tay rocker cừ khôi của lịch sử.

Đã có một thời gian làn sóng acoustic phát triển mạnh mẽ giành trọn cảm tình yêu nhạc của giới trẻ. Người ta chơi acoustic ở khắp mọi nơi trên thế giới, trong các con đường, quán cà phê,  trường học và tất nhiên không thể thiếu những sân khấu lớn.

Ở Việt Nam, acoustic chính thức được nở rộ cũng đã trên dưới 5 năm. Từ những nghệ sĩ từ tên tuổi nổi tiếng cho đến bạn trẻ mới chập chững bước vào nghề, bất cứ ai cũng cảm thấy hào hứng khi thử sức với thể loại này.

Những album nhạc ra đời liên tiếp làm phong phú thêm kệ đĩa của những người yêu nhạc Việt. Bên cạnh những đĩa nhạc được mọi người đánh giá cao như: “Mộc” của Hiền Thục, “Acoustic” của Thanh Lam, “Nào có ai biết” của Phương Thanh,  "My Guitar. My Friends" của Quốc Bảo,  “Acous'84” của Hà Anh Tuấn,và 2 album của Lê Cát Trọng Lý… bên cạnh đó, cũng có những sản phẩm chưa đạt được kì vọng của người hâm mộ, mặc dù được ấp ủ, đầu tư khá kĩ càng như “Tóc ngắn acoustic – Một ngày” của Mỹ Linh, “Acoustic” của Lệ Quyên.

Giữa thời buổi thị trường âm nhạc xô bồ, những giá trị bị đảo lộn thì sự xuất hiện của acoustic như cứu cánh của nhiều nghệ sĩ đang loay hoay tìm hướng đi mới cho mình. Hơn thế, người nghe nhạc cũng có xu hướng tìm về với bản thể bền vững, chân thực và giản đơn, những gì gần gũi với cuộc sống và đi thẳng tới trái tim người nghe mà không cần trải qua những dẫn dắt phức tạp của đạo cụ.

Sau những album của các đàn anh, đàn chị mở đường cho acoustic thâm nhập vào nội địa, hiện nay đã có nhiều hơn những nghệ sĩ trẻ mạnh dạn hát ca khúc mới phối theo thể loại này, thậm chí ra đĩa đơn và làm mini liveshow. Tuy nhiên, để gắn bó và tạo ra chất với dòng nhạc này, dường như lại là một điều không tưởng ở hiện tại, bởi nó khiến nghệ sĩ dễ đi vào lối mòn, trở nên nhàm chán, một màu với người nghe. Nói gì thì nói, acoustic với showbiz Việt vẫn chỉ như một cuộc dạo chơi của các nghệ sĩ, một chặng nghỉ an toàn sau chuyến hành trình “tôi đi tìm tôi”, hay nói xấu hơn, với nhiều người chỉ như một cái “mốt”. Hiếm thấy có nghệ sĩ nào ra đĩa acoustic thứ 2 sau lần thử nghiệm ban đầu nhiều hứng khởi.

Nhìn lại, Acoustic vẫn là âm nhạc không kén người nghe, nhưng lại kén người yêu và gắn bó. Acoustic tồn tại trên thị trường một cách độc lập, nhưng lại không được gán cái danh là “nhạc thị trường”. Sau cùng, acoustic không phải là thứ nhạc hợp với một thế giới showbiz nhiều chiêu trò, chỉ có những phòng trà tối tối là nơi nhỏ bé, yên ổn, đủ tĩnh và đủ tình nơi những giai điệu giản dị, gần gũi nhất có thể vang lên.

Nguồn Việt Thương